Trên màn hình LED xuyên qua khung cửa kính, không nhìn rõ bảng tên công việc của Nguyễn Hoàn, chỉ thấy cô đang đứng giữa một đám đàn ông nước ngoài, nụ cười rạng rỡ, đầy khí chất.

Bộ đồng phục đỏ khiến khí sắc cô thêm phần nổi bật, như một đóa hoa nở rộ chói chang dưới ánh mặt trời.

Lệ Xuyên Quốc và Cao Diễm nhíu chặt mày.

Dù bên ngoài không thừa nhận Nguyễn Hoàn là con dâu nhà họ, nhưng khi thấy cô đứng giữa một đám đàn ông, vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu.

“Con gái mà, biết gì về xe cộ, chạy tới trường đua làm gì chứ? Lệ Xuyên Quốc lẩm bẩm một câu.

Rồi như chợt nghĩ ra điều gì, ông cười lắc đầu:

“Tôi nhớ ra rồi, trước kia con trai tôi là Minh Lam cũng thích đua xe, chắc cô Nguyễn là vì chiều theo sở thích của nó thôi.

Người dẫn chương trình cũng không rõ tình hình cụ thể, nên thuận miệng khen ngợi: “Xem ra cô Nguyễn thật lòng yêu thương cậu nhà rồi.

Cao Diễm thở dài: “Chỉ mong sau này con bé sớm tìm được bến đỗ.

[???]

[Không hổ là bố mẹ của Lệ Nhã Mạt, ngốc từ lớn đến bé, cả nhà đều một não!]

[Bố mẹ của tổ tiên, tỉnh táo lên giùm cái!]

[May mà tôi vừa xem livestream show, không thì bị mấy người này dắt mũi mất.]

[Tôi thấy con trai mấy người giống kiểu bám váy người ta hơn đấy~]

[Tôi thề từ nay không dám nói Lý Bác Dương ngu nữa, ông là ai hả? Bạn cùng bàn cấp 2 của tôi, thi môn Chính trị câu hỏi: “Làm sao đối mặt với tình trạng già hóa dân số? — Ổng trả lời: “Nhập khẩu trẻ em, xuất khẩu người già.]

[Thiên tài, xuất viện mau!]

Dòng bình luận lướt qua màn hình vèo vèo.

Lệ Xuyên Quốc và Cao Diễm không nhìn kỹ, còn tưởng dân mạng đang ủng hộ mình.

Còn tiếp lời: “Có khi con bé là học theo Chi Chi cũng nên, chứ không sao lại thích đua xe được.

[Trời ơi ngượng quá! Làm ơn, đừng nói nữa!]

[Ai học ai thì làm ơn tìm hiểu rõ đi!]

[Ngón chân tôi đang móc ra được cả chiếc xe đua rồi đó!]

[Đã quay màn hình, chờ hai ông bà tự vả!]



Cũng trước màn hình LED ấy.

Lâm Ngữ Oanh – lúc này đang bận rộn đi xem nhà – ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc nhìn thấy hình ảnh Nguyễn Hoàn xuất hiện trên màn hình.

Bỗng chốc, chân cô như bị đổ chì, không thể nhúc nhích.

Sao Nguyễn Hoàn lại xuất hiện trong lễ khai mạc F1?

Cô theo bản năng mở điện thoại ra, thấy ngay tiêu đề đỏ rực đang nằm top hot search:

#Nguyễn Hoàn Victoria#

Người khác có thể không biết Nguyễn Hoàn là ai, chứ Lâm Ngữ Oanh thì biết quá rõ!

Một cô gái từ nhỏ đã bị bố và anh trai nuôi chiều đến hỏng, học ngành “vô dụng nhất” là nghệ thuật, không có chút năng lực tranh đoạt quyền lực trong công ty, chỉ như cây tơ hồng đợi gả đi.

Cô ta chỉ nên là kiểu “vợ hiền” dùng để tô điểm cho hình ảnh đàn ông, sống an nhàn trong nhung lụa, khoe khoang cuộc sống sang chảnh trên mạng xã hội.

Nguyễn Hoàn đáng ra phải là kiểu phụ nữ như thế.

Lâm Ngữ Oanh không thể chấp nhận được chuyện này, vội vã lên mạng tung tin:

[Đừng tin mấy thứ đó, mấy cảnh quay kiểu này bỏ tiền ra là mua được hết.]

[Giống mấy bài phát biểu ở Liên Hợp Quốc ấy mà, toàn “tiểu thư tự phong.]

[Có tiểu thư Phật giáo, có tiểu thư đánh đĩa bay, có tiểu thư Liên Hợp Quốc, giờ có thêm tiểu thư đua xe? Chắc lại là người của bên tài trợ nhét vào thôi~]

Bài viết vừa đăng đã như ném cục cứt vào ổ chó, lập tức thu hút đám “đồng loại” sủa rầm rầm:

[Ấn nút like luôn!]

[Tôi không hiểu logic của mấy em tiên nữ này, chắc lại muốn gả vào nhà giàu hả (cười mỉa)]

[Ở làng tôi á, chẳng ai cưới cái loại con gái phá của này đâu!]

Lâm Ngữ Oanh cực kỳ hài lòng.

Cô cảm thấy: mạng vẫn còn nhiều người tỉnh táo lắm.

Tắt điện thoại, cô tiếp tục đi tìm nhà qua trung tâm môi giới.



Còn ở hiện trường lễ khai mạc.

Fan hâm mộ từ khắp nơi trên thế giới đã đổ về.

FR – đội của Nguyễn Hoàn – là một đội đua lâu đời, sở hữu lượng fan đông đảo, bầu không khí tại chỗ sôi sục như lửa.

Trái ngược hoàn toàn, đám người Lệ Nhã Mạt thì trông khá lạc lõng.

Họ chẳng biết gì về F1, ngoài cái tên Sở Phi, thậm chí còn không nhớ nổi tên tay đua còn lại.

Dù lúc này Nguyễn Hoàn đang đứng ngay trong đội hình, ngay cạnh các tay đua – nhìn qua đã thấy là người có vị trí quan trọng – nhưng Lệ Nhã Mạt vẫn không tin nổi.

“Sao có thể được chứ?

“Nguyễn Hoàn luôn học nghệ thuật ở Milan, liên quan gì đến F1?

Lời Lệ Nhã Mạt cũng chính là điều mà Lệ Minh Lam đang thắc mắc.

Lý lịch của Nguyễn Hoàn không có bất kỳ liên hệ nào với nước Đức, kỹ thuật hay cơ khí.

Sao cô có thể là Victoria được?

Lúc này, MC lần lượt giới thiệu các thành viên chủ chốt của đội FR.

Đến lượt kỹ sư trưởng, máy quay một lần nữa lia đến Nguyễn Hoàn, đồng thời giọng nói của MC vang vọng trên khán đài:

“Chief Machinist, Ruan Wan!

Người MC đọc là Nguyễn Hoàn.

Chứ không phải Victoria.

Ngay giây phút đó, Thẩm Chi Chi thở phào nhẹ nhõm.

——Bất kể Nguyễn Hoàn dùng cách gì để leo lên vị trí kỹ sư trưởng, miễn cô ta không phải là Victoria là được.

Vì trong giấc mơ của cô, quyển tiểu thuyết ấy chỉ nhắc đến “Victoria sơ sài khi giới thiệu về Sở Phi, không có tí đất diễn nào cả.

Nhưng đúng lúc đó.

MC lại tiếp tục bằng tiếng Anh:“Cũng chính là người từng dẫn dắt đội phá kỷ lục sửa xe nhanh nhất trong lịch sử F1, ba năm qua chưa ai phá nổi. Cô được fan gọi là ‘thiên tài nữ kỹ sư’ — Victoria!

Âm thanh vang vọng cả trường đua.

Cùng với tiếng hò reo phấn khích của fan hâm mộ, như nổ tung trời.

Trên đường đua, Nguyễn Hoàn ngẩng cao đầu, vẫy tay chào khán giả.

Màn hình lớn chiếu cận cảnh gương mặt cô, lại khiến cả trường đua reo hò điên cuồng.

“Cô ấy cười dễ thương quá!

“Là nữ kỹ sư à? Đỉnh thật đó.

“Màn khai mạc lần này làm quá tốt, cho cả đội hậu trường được lên hình luôn!

“Ngầu quá! Cô ấy là idol của tôi!

“Tôi đang học chuyên ngành đường hầm gió, hy vọng sau này cũng có thể vào được đội đua đỉnh cao!

“……

Trên khán đài, Uông Lực Lực há hốc mồm.

“Vãi đạn, là… Nguyễn Hoàn?!

Mức độ chấn động này, không thua gì việc học sinh đội sổ, suốt ngày ngủ trong lớp, bất ngờ đậu vào Thanh Hoa – Bắc Đại.

Là fan cứng của đua xe, cũng là bạn thân của Giang Tụng, Uông Lực Lực đương nhiên biết cái tên Victoria.

Cảnh sửa xe trong khoảnh khắc đua sống còn ấy đến giờ cậu ta vẫn còn nhớ rõ.

Nhưng dù có đánh chết, cậu ta cũng không thể tưởng tượng nổi: Victoria lại chính là Nguyễn Hoàn.

Nguyễn Hoàn ấy à, trong giới con ông cháu cha ở Giang Thành, ai cũng biết, nói hay thì là cô gái ngoan ngoãn, được người lớn yêu quý.

Nói thẳng ra thì là cô gái nhạt nhòa, không có gì đặc sắc.

Dù ngoại hình xinh đẹp, nhưng tính cách thì nhạt toẹt.

Phụ nữ ấy mà, đặc biệt là người đẹp, phải có chút cá tính mới cuốn hút.

Còn Nguyễn Hoàn, lúc nào cũng dịu dàng, hiền lành với tất cả mọi người, như không biết tức giận là gì.

Lúc biết Minh Lam sẽ sống chung cả đời với kiểu người như vậy, cả đám bạn bè đều lén lút thương hại anh ta.

Nhưng giờ lại bảo rằng…

Nguyễn Hoàn chính là Victoria?

Lệ Minh Lam cưới được Victoria?

Má nó, thương hại cái khỉ gì chứ!

Cậu ta lập tức rút điện thoại ra nhắn cho Giang Tụng!



Cùng lúc đó.

Khi Lâm Ngữ Oanh mở điện thoại ra lần nữa, cô thấy hơn 999 tin nhắn trong hộp thư đến, kèm theo một tin nhắn riêng từ… Tập đoàn Minh Không.

Tập đoàn Minh Không – ông trùm toàn cầu trong lĩnh vực máy bay không người lái, sở hữu hàng nghìn bằng sáng chế, gần như độc quyền thị trường thế giới.

Lâm Ngữ Oanh tưởng mình nổi rồi, có hợp đồng thương mại tìm đến.

Hào hứng mở tin nhắn riêng ra xem —