Ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn An Mộ Thần, trong mắt hiện lên sự khinh thường, nhưng cơ thể lại bởi vì cảnh tượng quá kích thích mà không thể chờ đợi được nữa.

Những người tập trung quá mức kia hoàn toàn không chú ý đến tình hình ở bên ngoài, mãi cho đến khi một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Chậc chậc, mong là chúng ta không đến chậm, cảnh tượng như thế này có phải đã quá bẩn mắt rồi không? Hàn Chi, anh nói xem có khi nào đêm nay khi trở về sẽ nổi leo ở mắt không!”

Tất cả mọi người nghe thấy giọng nói này đều quay người lại, thấy một cô gái chắp tay ở sau lưng, trên người mặc một chiếc áo khoác len màu đỏ rất dễ thương, bên dưới phối với đôi ủng ngắn màu đen, mái tóc xoăn như rong biển dài đến phần eo, không ngừng lắc lư qua lại theo động tác của cô gái.

Cô gái kia mở to đôi mắt đen láy vô cùng xinh đẹp, dáng vẻ trông cực kỳ vô tội và đáng yêu.

Tất cả mọi người đều ngây người nhìn cô gái.

Lúc này một bàn tay thon dài vươn tới che kín đôi mắt của cô gái.

“Hàn Chi, anh làm gì vậy?”

Lúc này chàng trai đeo cặp kính gọng vàng luôn đứng bên cạnh cô ta nhẹ nhàng lên tiếng: “Nhìn người đàn ông trần trụi sẽ nổi mụn lẹo đấy, vì vậy không được nhìn.”

“Vậy sao? Nhưng lúc trước em cũng đã nhìn thấy cơ thể của Hàn Chi rồi, tại sao lại không bị nhỉ?”

Lời nói ngây thơ của cô gái khiến lỗ tai của chàng trai đỏ ửng ngay lập tức: “Của anh thì khác, em chỉ có nhìn anh mới không bị.”

“Ô, vậy sao!”

Cuộc trò chuyện một hỏi một đáp của hai người bọn họ khiến những người ở đó đều sững người lại, cuối cùng Trần Thất lấy lại tinh thần: “Bọn mày là ai, tại sao lại xuất hiện ở đây?”

Lúc này cô gái nắm lấy bàn tay của chàng trai, trả lời với giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Tư Đồ Duệ nhờ chúng tôi đến đây, dĩ nhiên là để đưa cậu ta đi.”

Cô gái chỉ vào An Mộ Thần đã bất tỉnh.

“Đúng là tự tìm đường chết.” Trần Thất nói xong, không biết móc một khẩu súng từ đâu ra và chĩa vào cô gái, nhưng gã ta còn chưa kịp bóp cò thì bàn tay mỏng manh như không xương đã thình lình bắt lấy cổ tay của gã ta.

Trần Thất nhìn cô gái đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình, mắt mở to, tốc độ gì thế này, gã ta còn không kịp phản ứng mà người này đã chạy đến trước mặt gã ta rồi.

“Chú hai, khẩu súng này rất dễ bị cướp cò đấy, nếu làm bản thân bị thương thì không ổn rồi.”

Cô gái mỉm cười, động tác lại nhanh hơn, khi Trấn Thất còn chưa kịp phản ứng thì cô ta đã chuyển hướng nòng súng.

Một tiếng “Pằng” vang lên, trên đùi của Trần Thất đã có thêm một cái lỗ.

Gã ta đau đớn gào thét, khẩu súng đã rơi vào tay cô gái.

Cô gái giơ súng lên, chĩa vào những người đã chuẩn bị rục rịch muốn chạy trốn khác: “Đừng có nhúc nhích đấy, nếu lần này lại cướp cò thì không phải là đùi nữa đâu, nếu trên đầu xuất hiện thêm một cái lỗ thì không biết có chết không nhỉ?”

Lời nói của cô gái khiến những người khác đều sững sờ, nhưng vẫn không buông khẩu súng trong tay xuống.

Cô gái nheo mắt lại, cả người trở nên lạnh lẽo: “Sao hả, các anh không tin vào lời tôi nói à, hiếm khi tôi có lòng tốt như thế, vậy mà không có ai cảm kích cả, đúng là làm cho người ta đau lòng!”

Cô gái nhìn ba người còn lại, sau đó khi nhìn thấy An Mộ Thần cả người bầm dập bị treo lên thì cảm thấy tức giận.

“Giày vò người ta thành như vậy, thật là.”

m cuối nhẹ nhàng kia còn chưa biến mất, bóng cô đã biến mất.

Khi những tên đàn em của Trần Thất đang chuẩn bị mở to mắt để nhìn cho rõ, bọn họ chỉ nghe thấy tiếng súng không ngừng vang lên, ngay sau đó là những tiếng la hét thảm thiết như con heo bị giết.

Cô gái nhìn chàng trai cũng đang cầm súng ở phía sau, khẽ bĩu môi, không vui nói: “Hàn Chi, anh đã nói là không ra tay rồi mà.”