Lúc này điện thoại của Trần Thất reo lên, gã ta nhấc máy nghe một lúc rồi dẫn theo người rời đi, để lại An Mộ Thần vẫn còn trói ở trên đó, trên mặt đầy nước mắt.

An Mộ Thần không nhớ mình đã bị trói bao nhiêu ngày nữa, niềm hy vọng duy nhất của cậu chính là chạy trốn, nhưng cậu cũng không biết mình còn có cơ hội chạy trốn này không, bây giờ cậu chỉ còn sự tuyệt vọng.

Cậu rất sợ nhìn thấy Trần Thất, bởi vì mỗi lần gã ta xuất hiện đều có nghĩa là không có chuyện tốt.

Vì vậy khi cánh cửa được mở ra lần nữa, cả gương mặt An Mộ Thần chỉ còn lại màu xám tro.

Cậu cố gắng hết sức muốn lùi về phía sau, nhưng đôi tay bị trói khiến cậu không thể nhúc nhích.

Hiển nhiên Trần Thất đã bị kích thích bởi chuyện gì đó, trở nên tối tăm và đáng sợ, dường như có thể bóp nát cậu bất cứ lúc nào.

“Lãng phí nhiều ngày của tao như vậy, mày nói xem tao có nên giết chết mày không? Cũng trách bọn tao quá ngây thơ rồi, lại nghĩ rằng bang chủ của Thương Lang sẽ để ý đến một con kiến hèn hạ như mày. Nếu Tư Đồ Duệ đã thật sự không quan tâm, vậy thì tạo đề mày lại làm gì nữa? Cho dù Tư Đồ Duệ không để ý đến mày, tao cũng phải khiến nó cảm thấy ghê tởm mới được.” Trần Thất vừa dứt lời, một người đàn ông dung tục có cơ bắp cuồn cuộn đi ra từ sau lưng gã ta, khi người đàn ông kia nhìn thấy dáng vẻ gần như chỉ còn một chút hơi tàn của An Mộ Thần, đôi mắt phát sáng hẳn lên.

“A... Đừng, đừng mà, đừng mà...”

Người đàn ông kia nhìn An Mộ Thần động đậy vô cùng dữ dội liền đấm thẳng vào bụng cậu một cái.

Ngay sau đó An Mộ Thần đau đớn cúi đầu như một con búp bê rách nát.

An Mộ Thần đã hoàn toàn tuyệt vọng, đôi mắt cậu đỏ bừng, đôi môi không ngừng run rẩy, đầu óc đã mơ hồ chỉ còn một suy nghĩ, cậu nên cắn vào lưỡi mình, như vậy thì tất cả mọi sự đau khổ và tuyệt vọng chắc hẳn cũng sẽ biến mất thôi!