An Mộ Thần bị cởi sạch chỉ còn lại một chiếc quần lót, cậu ôm lấy thân thể của mình, cả người run rẩy, cho dù đã cắn chặt răng cũng không ngừng run lên.Chờ đến khi cậu quay người lại thì nhìn thấy một người trong số đó đang cầm máy ảnh chụp cậu. An Mộ Thần không biết bọn họ đang làm gì, nhưng lại vùi mặt vào đầu gối theo bản năng.Trần Thất tức giận thét lên: “Ngẩng đầu lên cho tao.”Gã ta thẳng thừng bước tới nắm lấy tóc cậu kéo lên.An Mộ Thần cảm thấy toàn bộ da đầu của mình giống như bị xé rách, cậu đau đến nhăn mặt lại, chỉ có thể cầu xin với giọng điệu nức nở: “Hãy thả tôi ra, xin anh đấy, hãy thả tôi ra đi.”Dáng vẻ vừa đáng thương vừa bất lực của An Mộ Thần đã bị chụp lại không sót một tí nào.Khi đã chụp được kha khá, lúc này Trần Thất mới ngồi xổm xuống, nhìn An Mộ Thần với ánh mắt u ám.“Tao sẽ gửi cho Tư Đồ Duệ xem, nếu nó vẫn không làm theo lời tạo thì để xem tao có giết chết mày không.”Sau khi Trần Thất dẫn người đi, An Mộ Thần mới rùng mình một cái, sau đó mặc lại quần áo một cách khó khăn.Nhưng dù đã mặc quần áo vào thì cậu vẫn cảm thấy lạnh, cho dù cơ thể hay trái tim đều cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.“Tư Đồ Duệ, Tư Đồ Duệ...” An Mộ Thần không ngừng nghẹn ngào gọi tên anh.Bây giờ người mà cậu có thể tin tưởng chỉ còn một mình Tư Đồ Duệ mà thôi, cậu thật sự rất sợ hãi, Tư Đồ Duệ mau đến cứu cậu đi!An Mộ Thần không biết mình đã ngủ bao lâu, khi mở mắt ra lần nữa, hai tay cậu đã bị trói lại và treo lên, đầu óc cậu vốn đã hơi choáng váng, bây giờ lại bị bọn họ trói như vậy, cậu chỉ cảm thấy từng cơn đau nhói truyền đến từ cánh tay.Bọn họ treo An Mộ Thần lên trần nhà, không quan tâm An Mộ Thần có thể chịu đựng nổi hay không, sau đó Trần Thất gọi điện thoại cho Tư Đồ Duệ.Lần này gã ta mở video, quay ống kính về phía An Mộ Thần.Bây giờ An Mộ Thần không còn sức lực để ngẩng đầu nữa, Trần Thất bảo cậu nói chuyện, cậu quá đau đớn nên chỉ có thể khóc lóc cầu cứu: “Tư Đồ Duệ, cứu tôi với, tôi thật sự rất đau, Tư Đồ Duệ, xin anh hãy cứu tôi với.”Lúc này Trần Thất đứng ở trước mặt cậu và nói với điện thoại: “Tư Đồ Duệ, đã nhìn thấy chưa, nếu không vác người này về thì nó sẽ bị tạo giày vò đến chết đấy, mày thật sự muốn nó chết à?”Gã ta nói xong còn bảo đàn em của mình đánh An Mộ Thần vài cái, cậu đau đến mức không ngừng khóc lóc cầu xin.Trần Thất nghĩ rằng lần này Tư Đồ Duệ chắc chắn sẽ thỏa hiệp, nhưng không ngờ Tư Đồ Duệ lại nói: “Nếu thật sự giết chết cậu ta thì nhớ dọn xác sạch sẽ một chút, đừng để lại phiền phức cho tôi.”Tư Đồ Duệ nói xong câu này thì thẳng thừng cúp máy.Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn vào điện thoại, đặc biệt là Trần Thất, gương mặt của gã ta đã đen đến mức đáng sợ.Gã ta ném điện thoại của An Mộ Thần xuống đất, điện thoại lập tức trở thành những mảnh vụn.Gã ta nhìn chằm chằm vào An Mộ Thần với ánh mắt dữ tợn, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy.An Mộ Thần vẫn đang run rẩy, nhưng lần này cậu không cầu xin nữa, đôi mắt trống rỗng kia hiện lên sự tuyệt vọng.Điều duy nhất mà cậu nghĩ đến chính là Tư Đồ Duệ không hề quan tâm đến sự sống chết của cậu.“Anh Thất, bây giờ phải làm sao đây?” Đàn em ở bên cạnh hỏi, nhưng khi tiếp xúc với đôi mắt cực kỳ tối tăm của Trần Thất thì sợ hãi rụt cổ lại, không dám hỏi thêm câu nào nữa.