An Mộ Thần mê man, cậu không biết mình đã ngủ bao lâu, cuối cùng bị lạnh nên tỉnh.Bây giờ đang là mùa đông lạnh giá, mặc dù trên người cậu đang mặc áo phao vô cùng ấm áp, nhưng đến nửa đêm, khi nhiệt độ hạ thấp xuống thì nó cũng mất đi hiệu quả giữ ẩm.Nơi này là nhà kho bị bỏ hoang nên ngay cả cửa sổ cũng bị hỏng, gió lạnh không ngừng thổi vào trong, hơn nữa cậu đang nằm ở dưới đất, cơ thể không ngừng run rẩy.Nhưng An Mộ Thần biết cậu chỉ có thể nhẫn nhịn, cậu tin Tư Đồ Duệ sẽ đến cứu cậu.Trong ba ngày tiếp theo, An Mộ Thần luôn ở trong nhà kho, ngoại trừ việc không bỏ đói cậu và trói dây thừng ở trước mặt cậu, những thứ khác không hề thay đổi.Trong ba ngày này, An Mộ Thần chỉ duy trì trạng thái gắng gượng để không bị đói chết, nhiệt độ quá thấp khiến đầu óc cậu luôn cảm thấy choáng váng.Tinh thần An Mộ Thần rất tệ, miệng khô nứt, cậu há miệng thở hổn hển, luôn cảm thấy có một luồng hơi nóng không ngừng phả ra ngoài.Cậu đã sốt rồi sao? Tại sao lại cảm thấy chóng mặt đến như vậy?An Mộ Thần lắc đầu vài cái, cố gắng khiến mình tỉnh táo hơn.Cậu cúi đầu nhìn xuống hộp cơm đã lạnh ngắt ở dưới đất, nhíu mày lại theo bản năng.Trước đây cậu không hề kén chọn như vậy, nhưng không biết có phải bởi vì gần đây được Tư Đồ Duệ nuôi đến quen miệng, hay là bởi vì cơ thể không thoải mái, khi ngửi thấy mùi của hộp cơm kia lại cảm thấy buồn nôn.An Mộ Thần cúi đầu nôn khan vài cái, dạ dày đau đớn mà cúi người xuống, cố hết sức bỏ thức ăn vào trong miệng, nhưng cậu còn chưa kịp nuốt cơm xuống thì cánh cửa vốn đang đóng chặt đột nhiên bị đá ra.Trần Thất cầm lấy điện thoại với dáng vẻ hung tợn, gã ta bước vào không nói lời nào liền nhấc chân đá vào bả vai An Mộ Thần.Cậu vốn đã yếu ớt, làm sao có thể chịu được chịu được cú đá mạnh đến như vậy, bị gã ta đá bay ngay tại chỗ.An Mộ Thần cảm thấy xương mình sắp bị gãy rồi, cơn đau dày đặc truyền đến từ khắp nơi trên cơ thể, đặc biệt là chỗ vừa bị đá vô cùng đau đớn.Gương mặt An Mộ Thần nhăn nhó, cậu cắn chặt môi dưới của mình, thậm chí còn không dám thở quá mạnh.“Tư Đồ Duệ, tạo đã cho mày ba ngày để chuẩn bị hàng, vậy mà mày lại không làm theo, mày thật sự muốn người của mày chết à?”Trần Thất nói xong lại bước tới đá An Mộ Thần thêm vài cái.Lần này An Mộ Thần không thể chịu đựng được nữa, đau đớn kêu lên: “A!”Khi cậu hét lên, Trần Thất còn cố tình đưa điện thoại đến gần, những tiếng la thảm thiết của An Mộ Thần truyền đến đầu dây bên kia.“Đã nghe thấy chưa, nếu không muốn người của mày bị tao đánh chết thì tốt nhất mày nên ngoan ngoãn làm theo. Bây giờ tao chỉ đá vài cái để trút giận thôi, chờ đến khi tao mất hết kiên nhẫn, thì mày đừng trách tạo vô tình.”Trần Thất cúp điện thoại rồi lại đi tới giẫm lên mặt An Mộ Thần, còn cố tình dùng sức đè xuống.“Ngày hôm nay đã là thời hạn cuối cùng rồi, nếu Tư Đồ Duệ không làm theo lời tao thì người cuối cùng chịu tội chính là mày, tốt nhất là mày nên cầu nguyện đi.”An Mộ Thần không biết rốt cuộc bọn họ muốn thứ gì của Tư Đồ Duệ, sự đau đớn truyền đến từ cơ thể khiến cậu không nhịn được mà bắt đầu cầu nguyện Tư Đồ Duệ sẽ đến cứu cậu.Những lời cầu nguyện của An Mộ Thần không hề có hiệu quả.Vào đêm hôm đó, hình như lúc đó là sáng sớm, An Mộ Thần luôn nằm dưới đất không thể đứng dậy, ngay cả ý thức cũng trở nên mơ hồ.Trần Thất lại xuất hiện lần nữa, còn có hai người đi theo sau gã ta.An Mộ Thần có thể cảm nhận được tâm trạng của Trần Thất không tốt lắm, ánh mắt nhìn cậu cũng lộ ra sự u ám khiến người ta muốn lùi về phía sau.“Lột sạch hết quần áo của nó ra.”Theo mệnh lệnh của Trần Thất, hai người còn lại nhanh chóng bước tới cởi dây thừng trên người An Mộ Thần ra, sau đó bắt đầu cởi quần áo của cậu.“Các người không được làm vậy, không được, không được mà, ngừng tay, các người ngừng tay lại, tôi cầu xin các người đấy.”An Mộ Thần giãy giụa muốn trốn thoát khỏi bọn họ, nhưng lúc này cậu không còn bao nhiêu sức lực nữa, đối phương còn có hai người, cuối cùng cậu còn không có bất cứ cơ hội giãy giụa nào đã bị cởi sạch đồ.