Ý thức của An Mộ Thần mơ hồ, giống như có thể cảm nhận được tất cả thế giới bên ngoài nhưng lại không có sức mở mắt ra, cậu cảm thấy rất lâu sau đó, mí mắt nặng nề mới chậm rãi mở ra.Sau khi tầm mắt mơ hồ, cậu nhìn thấy rõ mọi thứ xung quanh.Hình như nơi này là một nhà kho bỏ hoang, xung quanh có rất nhiều bao tải chất đồng, không biết bên trong là gì.Nhà kho rất lớn, khoảng hơn ba trăm mét vuông, nhưng vì có một lượng lớn bao tải chất đống nên trông khá bừa bộn.Trong kho không có đèn, xung quanh đóng chặt trông mờ mờ.Mùi hương gay mũi làm An Mộ Thần khó chịu, cậu muốn đứng dậy mới phát hiện ra tay chân mình bị trói, cậu muốn giãy ra những dây thừng trói chặt quả, cậu hoàn toàn không giãy lỏng ra được, vì động tác quá mạnh làm bụi bay lên, xộc vào làm cậu ngứa mũi.Cậu còn chưa kịp nghĩ rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra thì cánh cửa đóng chặt được mở ra.Một bóng người bước vào.An Mộ Thần hơi nheo mắt nhìn người bước vào. Đó là một người đàn ông trông khá thô kệch, đôi mắt lộ vẻ hung ác nham hiểm làm người ta sợ hãi.An Mộ Thần dịch ra sau, sợ hãi hỏi: “Anh là ai, bắt tôi đến đây để làm gì?”Người đàn ông đó không để ý đến cậu, chỉ khom người xuống lục lọi trên người cậu.“Anh làm gì thế?” Lúc đôi tay đó không ngừng lục lọi trên người mình, An Mộ Thần sợ hãi muốn lùi về sau nhưng hoàn toàn không có tác dụng.Đối phương nhanh chóng tìm được thứ gã muốn, đó là điện thoại của An Mộ Thần.An Mộ Thần thấy gã lướt điện thoại một lúc, nhấn dãy số của Tư Đồ Duệ.Điện thoại mở loa ngoài, An Mộ Thần nghe tiếng tút tút không ngừng vang lên mà trái tim đập kịch liệt.Lúc này trong lòng cậu rất mâu thuẫn, mong là Tư Đồ Duệ nghe nhưng đồng thời cũng lo nếu anh nghe máy thật, anh sẽ bị uy hiếp.Điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng nói trầm thấp xen lẫn sự lo lắng của Tư Đồ Duệ vang lên: “Em đang ở đâu? Sao không bảo tài xế đón?”“Cậu ta đang ở trong tay bọn tao.” Nghe thấy giọng nói người đàn ông, Tư Đồ Duệ ngây ra rồi mới nói: “Anh là ai?” “Mày không cần biết tao là ai, người mày muốn giờ đang ở trong tay bọn tao, nếu muốn cậu ta bình yên trở về thì lấy đồng hàng của mày ra đổi, tạo cho mày ba ngày suy nghĩ.”Người đàn ông nói xong rồi cúp máy luôn.Gã gọi điện xong thì cúi người xuống bóp mặt An Mộ Thần, đôi mắt hung ác lộ vẻ mỉa mai.“Tao còn tưởng người được Tư Đồ Duệ coi trọng là yêu nghiệt nào, không ngờ cũng chỉ cỡ như mày, tốt nhất mày nên cầu nguyện Tư Đồ Duệ thật lòng với mày, bằng lòng mang đồng hàng đó đến đồi, nếu không thì mày cứ đợi chết đi!”Người đàn ông vỗ mặt An Mộ Thần mấy lần, cười ác ý ra khỏi nhà kho, thậm chí mang cả điện thoại đi.Nhà kho lập tức yên tĩnh trở lại.An Mộ Thần nằm trên mặt đất, trong lòng sợ hãi.Cậu không biết rốt cuộc những người đó muốn thứ gì của Tư Đồ Duệ, đó chắc chắn không phải thứ đơn giản.Cậu cũng không biết những người này là ai, có giữ lời hứa không, nếu Tư Đồ Duệ mang đồ bọn chúng muốn đến đòi lấy cậu thật mà bọn chúng không giữ lời thì phải làm sao?Có quá nhiều vụ bắt cóc giết con tin trên ti vi, ban nãy thậm chí đối phương còn không che mặt mình lại, nhìn thế nào cũng cảm thấy nguy hiểm.