Nhưng mọi thứ còn chưa bắt đầu đã bị một cuộc điện thoại làm rối loạn.

Ngày hôm đó, An Mộ Thần vừa tan học, đang chuẩn bị gọi tài xế đến đón cậu thì đột nhiên có một số lạ gọi điện tới.

Cậu thấy số lạ nên tắt luôn, không ngờ mấy giây sau điện thoại lại reo lên, cậu nghe máy, lúc này đầu dây bên kia có giọng nói cực kỳ trầm vang lên: “Người ở cạnh Tư Đồ Duệ là cậu đúng không?”

An Mộ Thần ngây ra, không trả lời mà chỉ hỏi: “Anh là ai?”

“Cậu tưởng Tư Đồ Duệ thực sự nghĩ đến cậu à? Nếu cậu nghĩ thế thì cậu hoàn toàn sai rồi. Thứ anh ta am hiểu nhất chính là nói dối đấy.”

Không hiểu sao lại nhận một cuộc gọi thế này, An Mộ Thần không định nghe tiếp mà cúp máy luôn.

Cậu nghĩ nếu người này gọi đến nữa thì cậu sẽ chặn luôn, có điều đối phương không gọi nữa, cậu cũng không để ý quá. Nhưng điều cực kỳ kỳ lạ là đến ngày hôm sau, số điện thoại này lại gọi tới, nói những lời gần như giống hệt hôm trước.

Lần này An Mộ Thần chẳng buồn nghe mà chặn số luôn.

Đối phương vẫn không từ bỏ, lấy số khác gọi tiếp, nếu An Mộ Thần không nghe thì anh ta đổi thành tin nhắn, nói chung là nói Tư Đồ Duệ không tốt.

An Mộ Thần vốn không để ý, nhưng khi bị làm phiền liên tục suốt một tuần thì cậu khó tránh khỏi tức giận.

Gần đây tâm trạng An Mộ Thần cực kỳ nóng nảy, đương nhiên Tư Đồ Duệ cũng cảm nhận được, anh hỏi: “Sao thế? Gần đây trông em như có tâm sự.”

An Mộ Thần cảm nhận vuốt ve nhẹ nhàng của Tư Đồ Duệ trên mặt cậu, bàn tay to lớn ấm nóng làm người ta có cảm giác an tâm, trước giờ cậu chưa từng nghĩ sẽ có ngày được một người đàn ông nhẹ nhàng vuốt ve thế nên vô cùng thỏa mãn. Nhưng càng như thế thì cậu càng để ý đến những cuộc gọi gần đây.

Cuối cùng cậu vẫn không nhịn được ngẩng đầu lên hỏi: “Tư Đồ Duệ, anh thật sự thích tôi, để ý đến tôi sao?”

An Mộ Thần đột nhiên nghiêm túc làm Tư Đồ Duệ không nhịn được cười: “Không để ý đến em thì tôi tốn sức đưa em từ thủ đô về làm gì? Tôi tưởng yêu vào suy nghĩ lung tung là sở trường của phụ nữ, không ngờ đàn ông cũng có chứng này.”

Bị Tư Đồ Duệ giễu cợt, mặt An Mộ Thần đỏ lên: “Ai giống phụ nữ chứ, anh đừng nói lung tung.”

“Được rồi, không trêu em nữa, có điều em nhất định phải tin, cuộc đời này em có thể không tin người nào khác, nhưng em nhất định phải tin tôi, từ ngày tôi đón em đến Kim Dương, em đã trở thành người tôi quan tâm nhất. Tôi đã từng nói, chỉ cần em muốn thì cuộc đời này tôi sẽ không rời không bỏ.”

Trên thế giới này, lời tâm tình đẹp nhất không phải là anh nói với cậu tình yêu sâu sắc bao nhiêu, cũng không phải ngày nào cũng nói lời ngon ngọt không dứt, mà trong lúc lơ đãng, lúc lòng người mê man, anh lại hứa hẹn cả đời.

Anh nói với cậu, dù tất cả mọi người rời bỏ cậu, nhưng cậu có thể yên tâm, cả đời này anh sẽ bảo vệ cậu.

Trái tim khô cạn đã lâu lúc này như được rót một dòng suối ngọt, cả người cậu cũng được khôi phục.

An Mộ Thần nhìn Tư Đồ Duệ một lúc lâu rồi mới cười: “Đây là lời anh nói, nói rồi mà không làm được, tôi sẽ không tha cho anh đâu.”

Tư Đồ Duệ chỉ cười không nói, cúi đầu hôn cậu triền miên.

Có những lời này của Tư Đồ Duệ, An Mộ Thần không muốn để ý đến người luôn gọi điện quấy rối cậu nữa.

Nhưng cũng kỳ lạ, mấy ngày sau đó, cuộc điện thoại quấy rối không còn nữa.

Lúc An Mộ Thần tưởng có thể thả lỏng thì chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra.

Một buổi tối mấy ngày sau đó, An Mộ Thần không về cùng tài xế mà một mình đi dạo trên đường, lúc đi ngang qua một con ngõ thì đột nhiên có một bóng đen xông ra bịt miệng cậu lại, sau đó cậu mất ý thức.