Sau khi trở về từ Tam Á, Tư Đồ Duệ lại bận rộn không ngừng, có lúc mấy ngày trời An Mộ Thần không nhìn thấy anh, có lúc cậu sẽ nghĩ, chẳng lẽ ông chủ công ty lớn đều thế này sao? Nếu thế thật

thì chẳng bằng không cần nhiều tiền thế, dẫu sao tiền Tư Đồ Duệ kiếm được e là cả đời này cũng không thể tiêu hết.

Trước đây quan hệ giữa hai người không tiến triển được nửa bước, thế nên An Mộ Thần không quan tâm Tư Đồ Duệ ra sao, từ khi đi Tam Á về, dường như giữa hai người không giống thế nữa.

An Mộ Thần không biết có phải mình thích Tư Đồ Duệ thật hay không, nhưng sau một thời gian dài không thấy bóng đầu, cậu lại bắt đầu hơi nhớ anh.

Ban ngày Đỗ Ninh Hạo nói với cậu Tư Đồ Duệ sẽ về sớm, thế nên cậu đợi mãi, đợi đến lúc mình ngủ thiếp đi cũng không biết.

Lúc An Mộ Thần đang mơ màng ngủ thì cảm thấy gò má mình hơi lạnh.

Cậu khẽ mở mắt ra, thấy Tư Đồ Duệ đứng trước mặt cậu, trên người còn mang theo hơi lạnh.

“Tôi đánh thức em sao? Sao không về phòng ngủ?” Tư Đồ Duệ nhìn quần áo mỏng manh trên người cậu, hơi nhíu mày lại, dù trong phòng có đủ hơi ấm nhưng anh vẫn sợ cậu bị lạnh.

An Mộ Thần lắc đầu, ngại nói thực ra mình đang đợi anh: “Tôi đang đọc sách, ngủ thiếp đi.”

Lúc này Tư Đồ Duệ mới thấy chỗ cậu nằm sấp có muốn quyển sách các loại công trình đang mở.

Lúc An Mộ Thần còn học ở đại học A đã học ngành công trình học, thế nên lúc này đọc cũng không lạ lắm.

Anh nhìn quyển sách rồi ngẩng đầu lên hỏi An Mộ Thần còn đang dụi mắt: “Ngày nào cũng không có gì làm có phải chán lắm không?”

“Cũng ổn, trước kia tôi bận rộn quen rồi, bây giờ đột nhiên rảnh rỗi nên thấy không tự nhiên lắm.”

Khi chưa đi Tam Á với Tư Đồ Duệ, thực ra An Mộ Thần cực kỳ oán hận anh, nhưng khoảng thời gian gần đây tâm trạng thay đổi, cảm xúc mâu thuẫn đó cũng trở nên tốt hơn. Cậu chỉ vô thức nói ra nhưng không biết là Tư Đồ Duệ lại nhớ chuyện này trong lòng.

Mấy ngày sau, trên tay An Mộ Thần xuất hiện một tờ thông báo trúng tuyển của đại học B thành phố Kim Dương.

An Mộ Thần cảm thấy rất ngạc nhiên: “Đây là cái gì?”

“E là trong thời gian ngắn không thể để em về đại học A được, thế nên tôi chuẩn bị cho em vào đại học B, đại học này cũng có ngành em từng học trước đây, có điều vào học giữa chừng, em sẽ phải tốn công nhiều.”

“Không đầu, không đâu, gần đây tôi tự đọc sách cũng biết nhiều, chỗ nào không hiểu cũng có thể hỏi giảng viên, sẽ không có vấn đề gì đâu.” An Mộ Thần vui vẻ đáp.

Gần tháng mười hai, An Mộ Thần tới trường, dù không phải đại học Anhưng cậu cũng rất vui.

Thật ra An Mộ Thần không được coi là sinh viên trường này, cùng lắm chỉ là trên danh nghĩa thôi, hơn nữa trường này lớn thế, mỗi lần đi học có rất nhiều lớp cùng học một lúc, chẳng có ai chú ý đến sự đặc biệt của An Mộ Thần.

Sau khi trở lại trường, tâm trạng của An Mộ Thần khá tốt, ngay cả cái nhìn với Tư Đồ Duệ cũng trở nên lạc quan hơn nhiều.

Bố mẹ cậu đã mất, không qua lại với phần lớn họ hàng, thế nên sau này dù cậu có ở bên một người đàn ông cũng không sợ có người đến nói gì. Bây giờ chủ yếu là Tư Đồ Duệ có thật sự sẽ vứt bỏ mọi thứ và tiến tới với cậu như anh nói hay không.