Rất lâu trước đây An Mộ Thần đã từng nghĩ, một ngày nào đó, sẽ có một người thích cậu, đứng trước mặt cầu, hứa hẹn cả đời với cậu.

Nhưng cậu chưa từng nghĩ, người đó sẽ là một người đàn ông.

Cậu nhìn Tư Đồ Duệ, cảm thấy có phải tại mình có vấn đề rồi không.

“Tư Đồ Duệ, anh đang đùa gì thế?”

An Mộ Thần muốn cười, nhưng thấy dáng vẻ nghiêm túc của Tư Đồ Duệ thì lập tức không cười nổi, trái tim cậu đập thình thịch không ngừng.

“Em thấy tôi giống người hay nói đùa lắm sao?”

An Mộ Thần há miệng nhưng không nói nên lời.

Tư Đồ Duệ đúng là không hay nói đùa, nhưng dù như thế, câu nói này vẫn khiến An Mộ Thần kinh hoảng.

“Chúng ta đều là đàn ông.”

“Vậy thì sao? Đối với tôi mà nói, chỉ cần tôi thích, chỉ cần tôi quan tâm là được, tôi không trộm cắp, người khác có thể làm gì được tôi chứ?”

“An Mộ Thần, bây giờ tôi nói rõ cho em biết, đến giờ tôi vẫn không định trả tự do cho em, từ ngày em trở lại Kim Dương với tôi, tôi đã quyết định cả đời này sẽ giữ em lại bên cạnh tôi. Em chấp nhận được thì tốt, không chấp nhận được thì thôi, cuộc đời này, người bên cạnh em chỉ có thể là tôi, cả đời này cũng chỉ có thể có tôi tồn tại trong mắt em.”

“Con người tôi ngang ngược, ngạo mạn thế đấy, tôi biết có thể trong lòng em còn oán hận tôi, dù em tức giận bao nhiêu tôi cũng sẽ cho phép, nhưng em nhất định phải nhớ một điều, phải luôn luôn nghĩ về tôi, cũng phải nhanh chóng thích ứng với sự tồn tại của tôi, vì tôi sẽ trở thành người đàn ông duy nhất trong cả cuộc đời của em.”

An Mộ Thần không còn nhớ rốt cuộc sau ngày hôm đó bản thân đã nghĩ gì, cậu chỉ cảm thấy đầu óc mình không ngừng chấn động, từng bọt khí màu hồng không ngừng xuất hiện trong tim cậu, không thể ngăn nổi.

Thật ra cậu rất ghét người đàn ông tên Tư Đồ Duệ này, nhưng không biết tại sao, lúc anh nghiêm túc nói thích cậu, hứa hẹn cả cuộc đời, cậu lại không thể ghét được, thậm chí còn có niềm vui sướng khó kìm nén bao phủ cả người cậu.

An Mộ Thần không biết rốt cuộc có phải mình cũng thích Tư Đồ Duệ hay không, nhưng giờ phút này, sự tiếc nuối và cô đơn không cách nào che giấu nổi trong những năm gần đây đã tan biến gần như không còn.

Đối với An Mộ Thần, những sự gần gũi, ôm hôn, tiếp xúc da thịt, thậm chí còn tiếp xúc thân mật sâu hơn nữa của Tư Đồ Duệ là một loại nghĩa vụ, cậu là kẻ yếu nên phải chấp nhận sỉ nhục.

Cho đến nay, cậu vẫn cảm thấy thế, nhưng ngày hôm đó lúc Tư Đồ Duệ nói hết những lời tâm tình động lòng người, cúi đầu xuống hôn cậu, cậu hoàn toàn không có cảm giác buồn nôn hay hoàn thành một nhiệm vụ gì cả.

Sự vuốt ve của Tư Đồ Duệ cùng kỹ xảo làm người ta đỏ mặt làm An Mộ Thần dần rơi vào cảm xúc không thể kiềm chế nổi, hoàn toàn quên mất chống cự, chỉ biết thỏa thích sa vào.

Lúc trước An Mộ Thần luôn không hào hứng lắm khi ở trên giường, nhiều lần trước đó không đạt được hiệu quả Tư Đồ Duệ mong muốn, nhưng lần này anh cảm nhận rõ sự thay đổi của An Mộ Thần, cảm nhận được thái độ của cậu đối với mình.

Cũng chính vì thế, cả buổi tối Tư Đồ Duệ thay đổi các kiểu giày vò An Mộ Thần, gần như điên cuồng vận động trên giường làm An Mộ Thần mệt muốn ngất đi.

Sáng hôm sau, lúc cậu tỉnh lại, nhận ra eo mình đau ê ẩm gần như không động đậy được, chỉ hận không thể thiến luôn chỗ đó của Tư Đồ Duệ.