An Mộ Thần không ngờ Tư Đồ Duệ lại chủ động xin lỗi cậu, đây đúng là điều không thể tưởng tượng nổi.Đừng nói An Mộ Thần, ngay cả Tư Đồ Duệ cũng cảm thấy khó hiểu, nhưng thấy An Mộ Thần như thế, anh thật sự không thể ngồi yên được. Đặc biệt là lúc An Mộ Thần nói muốn đi, anh đã không thể suy nghĩ như bình thường được rồi.Thấy An Mộ Thần vẫn còn trừng mắt nhìn anh không nói gì, Tư Đồ Duệ hơi bất lực: “Chúng ta có chừng mực được không? Dù nói thế nào thì bây giờ tôi vẫn là ông chủ của cậu, trước giờ tôi chưa từng thấy nhân viên nào như cậu cả.”“Tôi nói rồi, tôi có thể đi ngay, thế thì tôi sẽ không phải là nhân viên của anh nữa, tôi càng không cần nghe lời anh.”“Được rồi, thế thì nề mặt A Hạo, nể mặt lời tôi vừa xin lỗi cậu, cậu có thể xả tức chưa?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương