Đêm đó lúc Tư Đồ Duệ trở về đã hơn mười hai giờ, anh rón rén đầy cửa phòng vì không muốn đánh thức An Mộ Thần, nhưng lúc anh đấy cửa ra thì lại phát hiện cửa sổ sát đất đang mở, một bóng hình yếu ớt lặng lẽ co quắp trong góc.

Tư Đồ Duệ sửng sốt, anh nhíu mày, đi đến trước mặt An Mộ Thần. Vốn cho rằng cậu không cẩn thận mà ngủ thiếp đi, nhưng lại thấy đôi mắt sáng trong kia vẫn mở, có điều không biết vì sao anh luôn cảm thấy ánh mắt kia ảm đạm hơn trước rất nhiều.

“Tại sao còn ngồi ở đây? Không phải bảo em nghỉ ngơi sởm sao?” Tư Đồ Duệ dường như đã hơi tức giận.

An Mộ Thần nghe thấy giọng nói, cơ thể khẽ run lên, một lát sau cậu chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông ấy, người đàn ông từng khiến cho cậu cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế giới. Người đàn ông này nâng cậu lên thiên đường rồi lại đấy cậu vào địa ngục trong nháy mắt, rõ ràng miệng đầy lời dối trá, mỗi ngày đều đang diễn trò, nhưng cứ tỏ ra như thể thật sự rất quan tâm. Bây giờ ngẫm lại, thật sự khiến người ta buôn nôn.

An Mộ Thần nghĩ, nếu cậu cũng có thể vô tình và nhẫn tâm giống người đàn ông này thì giờ cậu đã nhe răng nanh ra cắn đứt cổ họng của anh, khiến anh mãi mãi không còn khả năng lừa gạt cậu.