Đúng là em hiểu tôi, chọn cái này đi, ban đêm đừng chờ tôi, tôi bận, có thể tối nay sẽ về, tối em nhớ đi ngủ sớm một chút, lúc ngủ phải nhớ đắp chăn.”Tư Đồ Duệ dặn dò một hồi lâu, lúc này mới cùng Lộ Tử Tiêu đi ra ngoài.An Mộ Thần đứng ở cửa chính, nhìn xe bọn họ dần xa, nụ cười từ từ biến mất.Cậu dựa vào khung cửa, trong mắt không hề có ánh sáng.Quản gia thấy cậu cứ đứng đó, không nhịn được nói: “Cậu An, cậu đã đứng ở đây rất lâu rồi, có cần qua sofa ngồi không? Ông chủ gần đây khá bận, chờ qua đợt này là được.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương