Trên thế giới này có rất nhiều chuyện, cho dù tận mắt nhìn thấy cũng chưa chắc là thật, huống chi là mấy tấm ảnh chụp, cậu chưa từng nghĩ có lẽ tấm ảnh cậu thấy là giả sao?”

“Tôi có thể nhìn ra cậu hi vọng những thứ mình thấy là giả, hoặc là cậu tin người kia hơn, dùng hành động của mình chứng minh tất cả là hiểu lầm. Đương nhiên nếu sau khi cậu cố gắng, đáp án có được vẫn không như mong muốn, cậu cũng không cần nản chí, phải tin tưởng trên thế giới này luôn có một người thích hợp với cậu.”

Phương Quân không hổ là giảng viên, sau khi anh ta khuyên giải, suy nghĩ vốn hỗn loạn của An Mộ Thần trở nên rõ ràng.

Có lẽ điều tên uy hiếp cậu muốn là vậy, sau khi khiến cậu hiểu lầm thì ngoan ngoãn làm việc cho anh ta. Tư Đồ Duệ vẫn luôn đối xử tốt với cậu, cậu không tin những chuyện đó là thật.

Cậu không muốn có liên hệ với kẻ đó nữa, dù không được thì cũng sẽ không tin gã nữa.