Dám hay không không phải do cậu nói là được đây, hay là cậu muốn thử, xem xem có phải tôi đang nói đùa với cậu hay không?”An Mộ Thần có thể cảm nhận được rằng đối phương không hề nói đùa. Nỗi sợ hãi đã lâu không thấy nay lại dâng trào trong lòng khiến cậu không biết phải làm sao: “Anh muốn thế nào?”“Tôi nói rồi, chỉ cần cậu lấy hồ sơ mà tôi muốn rồi gửi cho tôi, vậy thì đoạn video này không có tác dụng gì với tôi cả, đương nhiên tôi sẽ tuân thủ lời hứa của mình, không công bố ra ngoài.”“Hồ sơ đó rất quan trọng đúng không? Nếu đã như vậy, sao tôi có thể làm được chứ? Tư Đồ Duệ sẽ không đồng ý.”“Đây là chuyện của cậu, tôi cho cậu ba ngày, video này có bị công khai hay không thì phải dựa vào cậu. Tốt nhất là cậu đừng nói chuyện này với Tư Đồ Duệ, nếu để tôi biết cậu nói cho anh ta biết, vậy thì tất cả đều miễn bàn. Cuối cùng, nhắc nhở cậu một câu, Tư Đồ Duệ không tốt đẹp như cậu tưởng tượng đầu.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương