Tư Đồ Duệ khẽ hôn lên mặt An Mộ Thần một cái, chuẩn bị rời đi, lúc này An Mộ Thần mới nhớ đến một chuyện rất quan trọng, bèn lên tiếng gọi anh: “Tư Đồ Duệ...”“Sao thế?” Tư Đồ Duệ nhìn cậu.An Mộ Thần sắp xếp lại câu chữ xem nên nói thế nào mới thích hợp.Hôm qua nói chuyện với Phương Quân xong, cậu vốn định hỏi Tư Đồ Duệ. Tối qua đợi anh cũng vì muốn hỏi rõ ràng, nhưng không ngờ cuối cùng lại bị Tư Đồ Duệ đè đến mức quên luôn chuyện chính.Bây giờ cậu cảm thấy dường như mình ngày càng để ý đến người đàn ông này, nếu đã như vậy, đương nhiên có những chuyện phải hỏi cho rõ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương