An Mộ Thần không biết Tư Đồ Duệ muốn cậu bao nhiêu lần, đến khi cổ họng của cậu khàn đi thì người này mới chịu buông tha cho cậu.

Nếu là lúc bình thường thì cậu phải tắm rửa sạch sẽ mới đi ngủ, nhưng bây giờ cậu đã rất mệt mỏi.

Đến hôm sau, khi cậu mở mắt ra, khuôn mặt anh tuấn không chê vào đâu được của Tư Đồ Duệ đã lọt vào tầm mắt cậu.

Tư Đồ Duệ đang ngủ say đã bớt đi vẻ lạnh nhạt và sắc bén.

Đây là lần đầu tiên An Mộ Thần quan sát người đàn ông này ở khoảng cách gần như thế, càng nhìn càng si mê, không dời nổi mắt.