Từ sau khi quen biết Phương Quân, An Mộ Thần không còn ăn trưa một mình nữa, Phương Quân gần như đến nhà ăn dùng bữa cùng lúc với cậu, hai người đã gặp nhau thì sẽ ngồi ăn chung.

Phương Quân là một người rất dí dỏm, anh ta có hiểu biết rất rộng, thiên văn địa lý, gần như không có gì là không biết, hơn nữa chẳng biết có phải vì anh ta là giáo viên nên khiến người ta buông bỏ cảnh giác hay không, An Mộ Thần luôn vô thức nói tâm sự của mình với anh ta.

Tình huống gần đây với Tư Đồ Duệ khiến cậu có cảm giác không biết phải xử trí ra sao, cậu nghĩ không ra thì sẽ không nhịn được mà đến hỏi Phương Quân. Đương nhiên cậu không nói chuyện mình ở với đàn ông, cậu không muốn người bạn khó khăn lắm mới có được này nhìn cậu với ánh mắt khác thường.

“Cậu nói bạn gái của cậu giấu giếm cậu rất nhiều chuyện, mà cậu lại không biết có nên hỏi rõ hay không nên cảm thấy rất khó xử sao?”

Lúc An Mộ Thần nghe Phương Quân nói đến bạn gái thì lập tức cảm thấy chột dạ, nếu Tư Đồ Duệ biết có người coi anh là con gái, không biết anh có lập tức bùng nổ hay không.