Anh đói rồi.” Người đàn ông thốt ra một câu.

Cô gái kia cắn môi và xoa bụng mình, sau đó nói với giọng điệu rất khó chịu: “Em cũng đói rồi, Hàn Chi, chúng ta đúng là không nên chưa ăn cơm đã chạy ra ngoài cứu người giúp tên Tư Đồ Duệ, anh nói xem hai đại ca như chúng ta đã tự đến đây rồi, tên Tư Đồ Duệ kia có phải nên trả thêm mấy chục triệu cho chúng ta như món quà cảm ơn không?”

“Nếu em muốn thì đêm nay anh sẽ gửi số tài khoản cho anh ta.”

“Ừm, chúng ta muốn bao nhiêu thì hợp lý nhỉ? Mười triệu, hai mươi triệu? Hay là nên đòi năm mươi triệu nhỉ?”

Đỗ Ninh Hạo bước xuống xe, khi bước vào cửa nhà kho thì đã nghe được giọng nói, lúc đầu anh ta còn nghi ngờ, tại sao lại là giọng nữ?

Khi anh ta bước vào thì nhìn thấy đã có mấy người bị thương nằm dưới đất, cách cánh cửa không xa có một cô gái và một cậu thanh niên.

Quần áo trên người bọn họ không dính bụi, vẻ ngoài nổi bật giống như đã được dát vàng vậy, luôn mang đến cảm giác không hề ăn nhập với cảnh tượng trước mắt.

Đỗ Ninh Hạo nhìn thấy bọn họ thì sững lại, còn cô gái nhìn thấy anh ta thì nói: “Anh có thể đến muộn thêm một lúc nữa, vậy thì có thể nhặt xác giúp cậu ta rồi.”

Lúc này Đỗ Ninh Hạo mới để ý đến An Mộ Thần đang bị treo lên. Anh ta vội vàng chạy tới, cởi dây thừng trên người An Mộ Thần xuống, khi nhìn thấy trên người cậu không có chỗ nào lành lặn, hai hàng lông mày của anh ta càng nhíu chặt lại, vội vàng lấy quần áo ở dưới đất đắp lên người An Mộ Thần.

Lúc này cơ thể của An Mộ Thần vô cùng lạnh lẽo, nếu không phải cảm nhận được hơi thở yếu ớt của cậu thì anh ta thật sự nghĩ rằng mình đã đến nhặt xác rồi!

“Hàn Chi, đừng nói là người này đã chết rồi đấy nhé, anh mau đi xem thử đi.”

Đỗ Ninh Hạo nghe thấy câu nói của cô gái bèn ngẩng đầu lên ngay lập tức, kinh ngạc nhìn bọn họ, một lúc lâu sau mới giống như nhận ra: “Hai người, sao lại là hai người?”

Đại ca của hai trong ba bang phái ở Kim Dương lại xuất hiện ở nơi này. Mặc dù lúc trước chỉ vội vàng gặp mặt một lần nhưng Đỗ Ninh Hạo vẫn có ấn tượng, vừa rồi bởi vì không chú ý, lúc này khi nghe thấy cô gái gọi tên Hàn Chi, anh ta mới nhớ ra.

“Tại sao không phải là chúng tôi chứ? Người mà có thể khiến cho Tư Đồ Duệ đích thân cầu cứu với chúng tôi, dĩ nhiên chúng tôi phải đích thân đến xem rồi, có điều không ngờ lại là đàn ông! Tại sao thời buổi bây giờ đàn ông đều thích đàn ông vậy? Hàn Chi, một ngày nào đó anh sẽ không lén lút thích đàn ông ở sau lưng em đấy chứ!”

“Trừ khi em đổi giới tính, biến thành đàn ông.” Chàng trai nói xong liền ngồi xổm xuống kiểm tra tình trạng của An Mộ Thần.

Chưa đầy một phút, anh ta đã nói: “Tình trạng không khả quan lắm, mau chóng đưa đến bệnh viện đi!”

Đỗ Ninh Hạo lập tức bị người lên chạy ra ngoài.

Cô gái nhìn thấy người đã đi xa, không khỏi bĩu môi: “Đúng là không vui tí nào hết, chúng ta về thôi, em đói bụng lắm rồi!”

Cô ta nói xong định nắm lấy tay chàng trai rời đi, nhưng ngay sau đó, cô ta lại dừng chân nhìn những người vẫn đang không ngừng rên rỉ trên mặt đất.

“Hàn Chi, chúng ta đã bị bọn họ nhìn thấy gương mặt thật rồi, có cần giết người diệt khấu không?”

“Chuyện giết người này quá thô lỗ.”

“Hàn Chi nói đúng!” Cô gái nói xong bèn chạy ra ngoài, một lúc sau cô ta lại trở về, nhưng trong tay có thêm một chiếc lọ nhỏ: “Gần đây em nghiên cứu được một loại thuốc mới, nghe nói người ta uống vào sẽ trở thành tên ngốc, không biết có phải thật hay không, có thể thử xem sao.”

Cô gái thánh thiện rực rỡ kia nở một nụ cười chân thành, nhưng lại bước về phía nhóm người Trần Thất như một ma nữ.

“Không!”