Hách Kiều cầm cốc cà phê, nhấp một ngụm nhỏ, giọng điệu thản nhiên: “Chúng ta chia tay rồi! Tôi không có nghĩa vụ làm bữa sáng cho anh. Xin lỗi nhé, Giang thiếu gia! Giang Lan cau mày: “Hách Kiều, trước đây em không tùy hứng như vậy. Hách Kiều lật tờ báo trong tay, giọng châm chọc: “Trước đây anh cũng đâu có ngoại tình! Sao hả, bây giờ vừa cắm sừng tôi, vừa lên giường với tôi, còn muốn tôi phục vụ anh nữa? Đời đâu có chuyện dễ dàng như vậy! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương