Nói xong những chuyện này, Diệp Bạch vẫn chưa vội lái xe. Anh để cho Lục Du có chút thời gian để điều chỉnh cảm xúc, nhưng dù mắt cô có ươn ướt thì vẫn e dè không muốn để người khác thấy, cô khẽ nói: “Lái xe đi! Xác nhận cô không sao, Diệp Bạch mới khởi động xe. Trên đường đi, anh vẫn luôn nắm chặt tay cô, không nỡ buông ra. Anh muốn cùng cô bắt đầu lại, có rất nhiều điều muốn nói với cô, thậm chí có rất nhiều chuyện muốn cùng cô làm, nhưng anh cũng sợ dọa cô... càng sợ cô phản cảm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương