Lục Du nói không muốn. Diệp Bạch cũng không giận, anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, dịu dàng nói:“Vậy chúng ta đi xem phim nhé, sau đó ăn một bữa ở ngoài, đến lúc về thì chắc vừa đúng lúc Tiểu Lục Ngộ quấy rồi.” Từ sau khi sinh con thứ hai, Lục Du quả thực rất lâu rồi chưa ra ngoài chơi. Nhưng cô vẫn luôn nhớ đến con trai nhỏ, cân nhắc một chút rồi nhẹ giọng nói:“Bữa trưa về nhà ăn nhé!” Diệp Bạch hiểu cô muốn về nhà cho con bú. Dù Tiểu Lục Ngộ cũng uống sữa bột, nhưng vẫn không thể bằng sữa mẹ, bình thường Lục Du luôn tự tay chăm sóc con. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương