Sắc mặt anh nặng nề nhưng vẫn cố gắng trêu đùa cô, nhẹ nhàng khẽ gõ lên mũi nhỏ của cô: “Khóc thành con mèo nhỏ rồi! Còn muốn ra ăn cơm không?” Lục Du lắc đầu, cô thực sự không thể chịu đựng được nữa, cô sợ sẽ để lộ sơ hở trước mặt mẹ. Diệp Bạch dẫn cô rời đi. Cuối cùng, họ đến thư phòng của Lục Khiêm, chiếc lều nhỏ ngày nào vẫn còn đó, nhưng Lục Du đã trưởng thành, không thể nào chui vào nữa... Diệp Bạch bật máy sưởi, kéo cô ngồi xuống sàn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương