Lục Thước cười cười: “Chẳng phải còn có một người thay thế sao, lo gì! Dù gì cũng có người chăm con giúp, còn có người nuôi nấng nữa. Đây chẳng phải là niềm hạnh phúc lớn nhất của phụ nữ độc thân sao?” Lục Khiêm hừ lạnh một tiếng: “Nói vớ vẩn! Phải có một gia đình đàng hoàng mới là đúng đắn chứ! …Cái tên Diệp Bạch kia, chẳng có danh phận gì mà cứ ra vào nhà ta như chốn không người, để người ta bàn tán sau lưng.” Lục Thước dìu ông, bật cười trêu chọc: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương