Xe dừng lại, tài xế vừa định xuống mở cửa để bế Tiểu Lục Hồi xuống, đã có người đi trước một bước. Người đó là ai? Là “chồng cũ mà tài xế quen mặt – Diệp Bạch. Tài xế ngạc nhiên: “Diệp tiên sinh? Không phải ngài đang ở B thị sao? Sao cũng đến đây rồi?” Diệp Bạch nhờ phúc của con trai Lục Ngộ, nên có thể thường xuyên ra vào nhà họ Lục. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương