Chương Bách Ngôn vừa hỏi xong, Tiểu Lục Hồi không nói gì.

Nhưng bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn vẫn níu chặt lấy vạt áo anh, dù sao cũng là một đứa trẻ, chưa biết che giấu cảm xúc, gương mặt bé con lộ rõ sự lệ thuộc… Nhìn là biết, cô bé rất nhớ anh.

Chóp mũi Chương Bách Ngôn cay cay.

Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô bé, cảm nhận được cơ thể ấm áp nhỏ bé như dòng nước ấm chảy qua trái tim anh, khiến anh cảm thấy vô cùng trân trọng sự tồn tại của cô bé.

Tiểu Lục Hồi hồn nhiên lấy mũi lau lên áo anh.