Chương Bách Ngôn lại dặn dò Tiểu Tần Phấn: “Lúc anh không ở nhà, em phải chăm sóc chị và em bé nhé!” Cậu bé mở to đôi mắt đen láy, sáng rực lên. Cậu nhìn về phía Tần Dụ, ánh mắt tràn đầy mong chờ, hy vọng cô sẽ nói gì đó. Nhưng Tần Dụ chỉ vừa nhìn cậu đã thấy nhức đầu, bèn xoay người bỏ đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương