Diệp Bạch vừa quay người lại, liền bắt gặp ánh mắt hoang mang của Lục Du. Gương mặt cô đầy phức tạp. Anh hiểu rõ, nụ hôn ban nãy chỉ là sự bộc phát sau một tai nạn kinh hoàng, không có nghĩa là cô đã chấp nhận anh, và anh cũng không muốn dùng điều đó để ép buộc cô. Cô là người anh yêu, đứa bé trong bụng cô là cốt nhục của anh. Việc anh cứu cô, là điều hiển nhiên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương