Cơn bão gào thét dữ dội.

Diệp Bạch lái xe với tốc độ nhanh nhất, đưa Lục Du và Lý thúc đến bệnh viện gần nhất. Vừa đến nơi, bác sĩ và y tá đã vội vàng lao ra dưới cơn mưa, đẩy cáng cứu thương đến.

Trong tình trạng hỗn loạn, Lục Du được đưa thẳng vào phòng cấp cứu.

Cô vẫn còn tỉnh táo, nhưng cơn đau quá khủng khiếp.

Dù vậy, cô không khóc, chỉ cắn chặt môi, khuôn mặt tái nhợt không còn chút sắc máu. Nằm trên giường cấp cứu nhỏ hẹp, đôi mắt cô vô thức nhìn về phía Diệp Bạch.