Chương Bách Ngôn chăm chú nhìn cô.

Dù anh đã uống rượu, dù lúc này anh đang ôm một người phụ nữ trong lòng, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lẽo. Điều này có thể qua mặt người khác, nhưng không thể qua mặt người thân cận nhất bên anh.

Tần Dụ nói xong, giọng cô nghẹn ngào.

Cô cúi đầu, bật cười tự giễu:

“Chương Bách Ngôn, thật ra dù anh không nói, em cũng biết! Cả đời này, anh sẽ không bao giờ quên được cô ấy!”