Trước cửa phòng, Lục Thước đứng đó, vô tình nghe được cuộc trò chuyện. Anh lặng lẽ khép cửa lại. Đèn hành lang hắt lên bóng anh một cái bóng dài trầm mặc. Vừa đi, anh vừa chậm rãi tháo cúc áo khoác. Khi về đến phòng ngủ chính, Lục Huyên vẫn chưa ngủ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương