Diệp Bạch vừa dừng xe.

Cửa kính xe hạ xuống, ánh mắt anh chạm vào đôi mắt của Lục Du.

Anh nhìn cô thật lâu, sau đó nhẹ giọng nói: “Lên xe!

Nói xong, anh đợi mãi nhưng cô vẫn không nhúc nhích, thế nên anh mở cửa xe, bước xuống, đi đến trước mặt cô… nhẹ nhàng lấy túi thể thao trong tay cô, ánh mắt sâu thẳm: “Mấy ngày nay sao cứ trốn tránh anh?

“Tôi không có trốn anh!