Mái tóc đen ướt, xoăn nhẹ dính vào chiếc cổ nhỏ nhắn, trông vô cùng đáng yêu.

Lục Du đẩy cửa bước vào.

Bà vú nhìn thấy cô, mỉm cười nói: “Mỗi tối đến giờ tắm là vui lắm... Mẹ của Tiểu Lục Hồi về rồi, chúng ta lau khô người, lên giường ngủ nhé?”

Tiểu Lục Hồi dang hai tay, muốn mẹ bế.

Lục Du vẫn còn đang mặc lễ phục, lại là hàng hiệu đắt tiền, bà vú bèn dỗ dành cô bé.