Yến Thanh Ca thế nào cũng không ngờ lại gặp cố nhân ở nơi này — mà còn là người nàng không muốn gặp nhất. Sắc mặt nàng cứng đờ trong thoáng chốc. Dù là trước hay sau khi trọng sinh, Nguyên Thiên Thiên vẫn luôn là người được sủng ái nhất trong cung của Thái tử. Nàng ta giỏi nhất chính là việc được voi đòi tiên, mà sự sủng ái Thái tử dành cho nàng ta thì không có giới hạn. Trừ việc không trao cho nàng địa vị “một người dưới một người, trên vạn người, còn lại điều gì cũng chu toàn đến mức không thể chê trách. “Ôi, ai thế kia! Gặp bổn cung sao không hành lễ? Nguyên Thiên Thiên nhanh bước đến gần, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú. Cung cấm này thực sự quá buồn chán, chẳng thú vị bằng bên ngoài. Những nữ nhân khác của Thái tử đều không dám chọc vào nàng ta, mà nàng ta cũng không ngu đến mức cố tình gây chuyện với họ để tự chuốc rắc rối trước mặt Thái tử. Không ngờ hôm nay lại may mắn như vậy, gặp được một “kỳ phùng địch thủ năm xưa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương