“Người chết thế nào? Tự vẫn à?” – Yến Thanh Ca sững sờ, tin tức do các bà tử mang về khiến nàng chấn động. Trong ấn tượng trước giờ của Yến Thanh Ca , kiểu người như Thái Phượng di nương, tâm cơ sâu, rất khó bị đánh gục. Dù người khác chết hết, bà ta cũng chưa chắc đã chết. “Không giống là tự vẫn, nương nương,“ một bà tử đáp, “lúc bọn nô tỳ phát hiện, bà ấy ngã dưới gốc cây trong viện, không có vết thương gì, trông như là tự mình tắt thở vậy.” Một bà tử khác tiếp lời: “Lúc chúng nô tỳ đến, trong phủ họ Yến không có lấy một người, cả khu viện âm u lạnh lẽo như nhà ma, chẳng có ai biết chuyện đã xảy ra.” Yến Thanh Ca cau mày: “Phủ Yến không có hạ nhân sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương