Ước chừng sau hai khắc, Thái Phượng di nương được hạ nhân dẫn đến khu vườn nơi Yến Thanh Ca và Viêm Tu Vũ đang ở. Cành thông lớn đã được đốt cháy, tiếng gỗ cháy lách tách vang lên, mùi thơm nhè nhẹ của gỗ thông lan tỏa khắp không gian. Song mùi nồng đậm hơn cả là hương thịt nướng đang tỏa ra, khiến Thái Phượng di nương – bụng đói chưa ăn sáng – không nhịn được nuốt hai ngụm nước bọt. “Tham kiến Vương phi nương nương! Hôm nay nàng không dẫn theo một bầy con cái như mọi khi, chỉ đến một mình, mềm yếu khom người hành lễ. Yến Thanh Ca liếc nhìn nàng, nói: “Thêm cho di nương một đôi đũa. Thái Phượng di nương mỗi lần đến gặp nàng đều ăn mặc gọn gàng, tươi sáng, vì biết Yến Thanh Ca không thích ai đến kể khổ. Càng kêu khổ càng chẳng được gì. Nhưng lần này, nàng lại mặc đồ cũ từ năm ngoái, đã bạc màu sau nhiều lần giặt giũ, toát lên vẻ nghèo túng, chẳng khác nào khi còn là nha hoàn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương