Ánh mắt Viêm Tu Vũ sáng lên. Từ khi biết kế hoạch của Lạc Nghị , hắn đã từng nghĩ đến chuyện đưa Yến Thanh Ca và các con rời kinh thành, ra biên cương sống. Trong lòng hắn , thiên hạ rộng lớn, đâu đâu cũng có thể lập nghiệp, cớ gì cứ phải trói buộc đời mình nơi kinh thành. Nhưng hắn vẫn lo Yến Thanh Ca theo hắn ra biên ải sẽ phải chịu khổ, dù gì Thanh Châu cũng là nơi khổ hàn, không thể thoải mái như nơi phồn hoa đô hội. “Thanh Ca, nàng thật sự nghĩ vậy sao? Viêm Tu Vũ nắm lấy vai nàng, dịu dàng hỏi. “Ừ! Chỉ cần được ở bên chàng, khổ đến đâu thiếp cũng không sợ. Yến Thanh Ca đáp. “Thanh Ca, nàng có biết nàng tốt thế nào không! Viêm Tu Vũ ôm chầm lấy nàng: “Chờ đến khi đến Thanh Châu, ta nhất định sẽ không để nàng chịu một chút khổ nào. Yến Thanh Ca bật cười: “Thật ra nơi đó cũng không khổ chút nào đâu. Lần trước ta nghe cữu cữu nói, Thanh Châu đã mở mấy hải cảng, mấy loại rượu mà Lăng Tiêu đang bán trong tửu lâu, đều được vận từ hải cảng Thanh Châu về đấy. Có mấy hải cảng đó, Thanh Châu sớm muộn gì cũng sẽ phồn thịnh thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương