Nguyên Thịnh tò mò nhìn chằm chằm vào gương mặt Viêm Tu Vũ, trả lời:“Con cứ thế chạy tới thôi!

Từ nhỏ, cậu bé đã rất nghịch ngợm, ở Phượng Tảo Cung thường xuyên bỗng dưng biến mất tăm, khiến người hầu phải lật tung cả cung mới tìm thấy. Giờ lớn hơn chút, khả năng “tàng hình càng xuất thần, đã trốn là chẳng ai tìm ra được.

Viêm Tu Vũ trong lòng vô cùng xúc động, nhẹ nhàng đưa tay chạm khẽ vào má Nguyên Thịnh, cố nhịn thật lâu mới không buột miệng gọi hai chữ “con trai. Xung quanh còn vài tên thái giám, có những lời hắn không thể tùy tiện nói ra.

Ánh mắt hắn lướt khắp khuôn mặt đứa trẻ: khuôn mày giống Thanh Ca, đôi tai giống Thanh Ca, còn lại… đều giống hắn!

Viêm Tu Vũ không biết bằng cách nào người ta sắp xếp để hắn gặp được Nguyên Thịnh, nhưng giờ phút này hắn chỉ mong thời gian ngừng trôi, để có thể ở bên con thật lâu.