Lúc rời khỏi hoàng cung, cả người Yến Thanh Ca nhẹ bẫng như bước trên mây, tâm trạng phơi phới như muốn bay lên.

Công chúa Nhu Phúc nhìn nàng cười tươi rạng rỡ, sắc mặt hồng hào, cũng mỉm cười nơi khóe miệng, nhưng trong đáy mắt lại lướt qua một tia u ám.

Ngay khi Yến Thanh Ca chuẩn bị bước lên xe ngựa, công chúa Nhu Phúc liền chặn lại, nói:“Em dâu à, hôm nay hiếm khi chúng ta cùng ra ngoài, hay là ghé đâu đó ngồi một lát đi? Ta biết một nơi phong cảnh rất thanh nhã.

Lúc này trời còn sớm. Tuy vì thời gian trước bị công chúa Nhu Phúc giám sát khiến Yến Thanh Ca có chút khó chịu khi đối diện với nàng, nhưng nàng vẫn gật đầu đáp:“Vậy đành theo lời tẩu tẩu sắp xếp.

Viêm Tu Vũ là người một nhà với công chúa Nhu Phúc , lại do nàng một tay nuôi lớn, cả hai xét cho cùng vẫn là thân thích. Yến Thanh Ca không muốn khiến quan hệ trở nên căng thẳng. Hôm nay lúc nàng gặp Viêm Tu Vũ , công chúa Nhu Phúc cũng đứng bên cạnh chứng kiến, hẳn là những nghi ngờ trong lòng nàng cũng đã tan biến phần nào.