Quyển sổ bìa vàng nhạt mở ra, bên trong là những cái tên được viết ngay ngắn từng dòng theo thứ tự ngày tháng. Nét chữ thanh thoát mà đoan chính, chữ to, hàng thưa — vốn là thứ rất hợp với người đọc sách giỏi như Yến Thanh Ca. Đáng lý nàng có thể đọc lướt một lượt, nhanh chóng chọn ra thông tin có ích cho mình. Thế nhưng lúc này, những dòng chữ kia lại như đang nhảy múa trước mắt nàng, uốn éo như sợi thừng xoắn, khiến nàng hoa mắt đau đầu, hoàn toàn không sao tiếp thu nổi. Trong mắt nàng vốn không có những dòng chữ kia, mà liên tục hiện lên là hình ảnh bức tranh Quan Âm dắt ngựa, cùng vạt áo tung bay của công chúa Nhu Tuệ khi rời đi. Lăng Tiêu thấy sắc mặt Yến Thanh Ca khi xanh khi trắng, ánh mắt mơ hồ, liền biết hôm nay nàng không còn tâm trạng để xem sổ nữa. Bèn thở dài, rút quyển sổ khỏi tay nàng:“Hôm nay muội cứ tĩnh tâm một chút, việc này, không thể vội được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương