Buổi sáng ở Nam thị tràn ngập mùi khói lửa dân gian. Các cửa hàng hai bên đường đã mở cửa tấp nập, bán đủ loại vật phẩm lặt vặt. Lề đường cũng bày đầy các sạp nhỏ, tiếng rao hàng, trả giá không ngừng vang lên.

Yến Thanh Ca và Lăng Tiêu đều khoác trên mình áo vải thô màu xám nhạt, đầu tóc và nửa khuôn mặt được quấn khăn xanh, trông chẳng khác gì những phụ nữ bình thường trong chợ.

“Muội nói đến tìm người làm cho tửu lâu của ta, sao lại dẫn ta tới chỗ này? Lăng Tiêu chau mày nhìn nàng, đầy khổ não. “Muội điên rồi sao? Chuyện chúng ta đang làm, có thể để người ngoài biết được sao?

“Ừm! Đừng lo, người tiểu nhị mà ta tìm cho tỷ… sẽ không làm lâu đâu. Yến Thanh Ca vừa nói vừa đưa mắt dõi theo cây cầu lớn ở trung tâm Nam thị.

Trước khi Nam thị được xây dựng, nơi đây vốn đã là một khu chợ nhỏ tự phát — những người gánh hàng rong tụ lại bán buôn. Sau này chợ được mở rộng, quy mô càng lớn hơn.