Tầng hai Túy Tiên Các, Yến Thanh Ca ngồi trong một gian phòng riêng, đối diện là Lăng Tiêu với sắc mặt đầy nghiêm túc.

“Thanh Ca ngốc , ngươi thật sự muốn làm vậy sao? Trên mặt Lăng Tiêu là sự không đành lòng rõ ràng.

Năm đó, nàng và Thủy Mục trở lại kinh thành, không thân không thích, vì chuyện của Trung vương gia mà bị mọi người né tránh như tà, ngoài Yến Thanh Ca ra, chỉ có vài gia tộc từng giao hảo với Thủy lão thái phi mới còn qua lại.

Để mở đường, nàng phải dày mặt đến từng nhà, thậm chí hạ mình nịnh nọt những người phụ nữ trước đây nàng khinh chẳng buồn liếc, nghĩ lại quãng thời gian ấy, nàng cũng không biết mình đã vượt qua thế nào.

“Phải làm vậy. Yến Thanh Ca bình thản gật đầu:“Tỷ có biết không? Trưa hôm kia, ta tránh gặp Thái tử, tối hôm đó A Mãn đã bị người ta bế vào cung, đến giờ vẫn chưa tra được là ai bên trong gây khó dễ. Ta không biết là tẩu tẩu ta không muốn điều tra, hay tra được rồi mà không dám động vào. Hôm qua nghe tin Như Ý sắp sinh, ta mang đồ đến thăm, mới phát hiện nàng ấy sống chen chúc trong xóm nghèo, bụng mang dạ chửa mà phải bán hàng ăn kiếm sống. Vậy mà tẩu tẩu ta lại bảo người giấu nhẹm chuyện Như Ý khốn khó, không cho ta biết.