“Nương ơi!A Mãn vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt đầy nước mắt lẫn nụ cười của Yến Thanh Ca . Cậu dụi mắt, lồm cồm ngồi dậy, phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường nhỏ quen thuộc ở nhà. “Đệ đệ, đệ tỉnh rồi à! Viêm Uyển Nhi cũng đang ngồi trên giường, tay chân bò lổm ngổm trên chăn mềm, nhéo mặt A Mãn một cái:“Xem đệ còn dám chạy loạn nữa không! Lần sau chưa chắc dễ mà về nhà được đâu! A Mãn vẫn còn ngơ ngác, ngẩng đầu nhe răng cười với Viêm Uyển Nhi:“Tỷ tỷ, ôm một cái! Nhìn vẻ ngốc nghếch đáng yêu của con, Yến Thanh Ca suýt nữa lại khóc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương