Trong cung Phượng Tảo, ánh xuân chan hòa, nắng vàng rực rỡ, bướm lượn ong bay khắp nơi, cảnh vật tràn ngập sức sống.

Sau khi Hoàng hậu qua đời, nơi này lẽ ra nên nhuốm màu thê lương, nhưng thực tế lại không hề như vậy. Từng tràng cười giòn tan của trẻ con vang lên, trong trẻo như tiếng chuông bạc.

“Đừng chạy! Ta đuổi kịp rồi đây! – Giọng trẻ thơ hào hứng vang vọng.

Một đứa bé nhỏ hơn, lưỡi còn líu lo chưa rõ tiếng, trả lời: “Không đuổi, ca ca thả thả.

“Đừng có mà ngã đấy! – Đứa lớn hơn lo lắng hét lên.