“Đại tiểu thư, đây là thư của Lăng cô nương gửi tới.”Sáng sớm, Tầm Sương mặt mày rạng rỡ chạy vào, đưa cho Yến Thanh Ca một chiếc hộp thư.

Yến Thanh Ca đưa tay xoa trán, cười khẽ: “Đúng là nôn nóng! Giờ này đã gửi thư tới, chỉ e trời chưa sáng hẳn đã cho người chạy đi rồi.”

“Ấy là Lăng cô nương nhớ thương tiểu thư đấy mà.” Tầm Sương nũng nịu nói, cố lấy lòng.

Yến Thanh Ca mở phong thư ra xem, đọc xong chỉ mỉm cười lắc đầu: “Đúng là nhớ ta thật rồi. Nàng ấy hẹn ta hôm nay đến tửu phường mới khai trương ở phố Phúc Tường gặp mặt! Hôm qua chúng ta mới về kinh, sao vậy? Kinh thành đã giải trừ lệnh cấm thị sao?”

Tầm Sương cũng lắc đầu: “Trang viện nhà mình ở ngoại thành, có cấm hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều, nhưng nô tỳ cũng chưa nghe thấy có tin gì cả.”