“Tìm!” Mày của Yến Thanh Ca chau chặt lại, nàng nghiêm giọng: “Gọi người chăn ngựa tới đây, hỏi rõ tình hình.” Bởi vì những con ngựa này sau khi mang về kinh, do điều kiện thay đổi, chắc chắn sẽ không được nuôi tốt như ở Thanh Châu, qua vài đời nữa lại càng dễ thoái hóa, trở nên giống như những ngựa thường ở kinh thành. Vì vậy nàng không đưa bọn người Man nuôi ngựa về cùng, chỉ phân vài người của phủ Viêm vương trông coi, cũng không đặc biệt quan tâm. Chẳng bao lâu sau, năm hạ nhân phụ trách việc chăn ngựa được đưa tới. Cả năm người đều mặt mũi sợ hãi, vừa vào cửa đã “phịch một tiếng quỳ rạp xuống. Làm mất ngựa khác còn có thể xin Ninh vương phi tha thứ, nếu kể đến công lao hộ tống dọc đường, thì may ra sẽ không bị trách phạt nặng. Nhưng ai cũng biết, Huyễn Ảnh là vật mà nương nương yêu quý nhất, lại còn từng cứu mạng nàng và biểu thiếu gia. Để mất con ngựa đó, quả là tội lớn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương