Tuyết trắng xóa, gió bắc gào thét. Yến Thanh Ca ngồi thẳng trên lưng ngựa, trái tim như treo lên đến cổ họng, lo sợ đám người bộ tộc Ngạch Cát đã chuyển địa điểm, hoặc Lạc Hiên chưa kịp chờ họ tới cứu đã gặp bất trắc.

Đã nhiều năm rồi nàng chưa từng khẩn trương như lúc này, thậm chí còn có thể cảm nhận rõ ràng tiếng tim đập thình thịch dưới lồng ngực.

“Mời nương nương uống chút nước, đây là cô nương Tầm Sương dặn tôi mang tới cho người. Một binh sĩ phủ Viêm Vương đi theo đoàn lấy từ túi bên yên ngựa ra một bình nước, đưa cho nàng.

Bình nước này đặc chế, trong lót sứ, ngoài bọc đồng, lại phủ thêm một lớp lông dày giữ nhiệt. Cưỡi ngựa rong ruổi nửa ngày, mở nắp ra vẫn còn hơi nước bốc lên lờ mờ, rõ ràng vẫn còn ấm.

Dù bình không chứa được nhiều, nhưng Yến Thanh Ca xuất hành nhẹ nhàng nên không mang theo thứ cồng kềnh như vậy. Không ngờ Tầm Sương lại chu đáo đến mức dặn người khác mang thay nàng.