Cao quý, chưa bao giờ là thứ có thể bị uy hiếp.Trước mặt người có lương tri, việc đem tội ác của mình ra đổi lấy lợi ích là điều không thể chấp nhận.

Tịnh Tâm ngoài việc kể ra những hành vi đê hèn của mình, phần nhiều lại là khoe khoang về thanh thế và quyền lực mà hắn có được trên thảo nguyên, hy vọng Yến Thanh Ca sẽ coi hắn là người có ích mà tha cho một con đường sống.

Nhưng những gì lọt vào tai Yến Thanh Ca không phải là hắn từng oai phong đến đâu, mà là hắn đã dùng thủ đoạn gì để đổi lấy những điều ấy.

Buôn bán phụ nữ, cấu kết với nước ngoài, buôn lậu hàng hóa, thông đồng với Yến Thục Ngọc và Tứ hoàng tử, ám sát Lạc Nghị ...

Mà đó mới chỉ là phần nổi hắn chịu nói ra, tội ác thật sự e rằng chỉ là phần chìm của tảng băng.Tất cả cái gọi là vinh hoa phú quý ấy, đều nhuốm máu và nước mắt của người khác.