Bầu trời đêm mỗi lúc một tối đen, nhưng nhờ tuyết rơi trắng xóa mà đến nửa đêm vẫn còn có thể lờ mờ nhìn thấy cảnh vật. Về khuya, Yến Thanh Ca vẫn chưa chợp mắt, khoác áo ngồi ở đầu giường, chờ đợi nha hoàn đến báo tin tức của Lạc Nghị và Lạc Hiên . Trận tuyết này rơi thật kỳ lạ, khiến nàng cứ thấp thỏm, tim đập loạn từng hồi. Tầm Sương và Vấn Tuyết thay phiên nhau đứng ngoài sân đợi tin trong gió tuyết. Lúc này Yến Thanh Ca cũng không dám mềm lòng bảo họ nghỉ ngơi, chỉ âm thầm ghi nhớ, đợi qua cơn này nhất định sẽ thưởng cho hai người thật hậu. Nào ngờ đợi đến trời sáng vẫn không có chút tin tức nào. Giữa đêm, Tầm Sương và Vấn Tuyết còn mấy lần chạy sang viện của Cố thị dò hỏi, nhưng bên kia cũng hoàn toàn không biết tung tích của Lạc Nghị và Lạc Hiên . Trời vừa sáng, Yến Thanh Ca với đôi mắt quầng thâm liền đến viện Cố thị. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương