Yến Thanh Ca nét mặt đầy cay đắng, nói với Lạc Nghị:“Cữu cữu à, không phải huynh ấy không chịu đến. Huynh ấy chắc chắn rất muốn dự hôn lễ của Hiên ca , chỉ là bây giờ bản thân khó lòng tự quyết.

“Khó lòng tự quyết gì chứ! Là ta nhìn nhầm hắn rồi! Năm xưa ta đồng ý gả cháu cho hắn, cũng là vì hắn đối xử với cháu tốt. Giờ thì xem hắn thành ra cái gì! Lạc Nghị mặt hằm hằm nói.

Yến Thanh Ca cẩn trọng nhìn ông, cảm thấy có gì đó không đúng, bèn hỏi:“Cữu cữu, huynh ấy đã xảy ra chuyện gì sao?

“Cháu vẫn chưa biết à? Lạc Nghị thoáng sững sờ, biểu cảm thay đổi, vội vàng giấu đi lửa giận vừa rồi, quay mặt sang bên miễn cưỡng nói:“Hắn không chịu đi cùng cháu, vậy thì là không tốt rồi.

“Cữu cữu nói thật với cháu đi, cữu cữu đã nghe được chuyện gì về huynh ấy. Yến Thanh Ca nói. Cách ông né tránh rõ ràng là đang giấu điều gì đó.