Sắc mặt Yến Thanh Ca vô cùng khó coi, lặng lẽ đi theo mọi người vào thành, suốt dọc đường gần như không nói câu nào.

Lạc Hiên thấy nàng có vẻ không ổn, tưởng nàng mệt mỏi sau hành trình dài, liền bước đến gần, nói:“Cố nhịn thêm chút nữa, nhà đã chuẩn bị xong cả rồi. Bọn ta còn dọn riêng một gian phòng cho muội, bài trí y như khuê phòng của muội ở kinh thành, chắc chắn muội ở sẽ thấy thoải mái.

Yến Thanh Ca gượng cười, mặt tái nhợt:“Hiên ca , đa tạ huynh và cữu mẫu đã nhớ đến muội.

“Chúng ta là người một nhà, khách sáo gì chứ. Lạc Hiên cười nói, “Ta còn ghen tị với muội đây, rõ ràng nhỏ hơn ta mà giờ đã có cả con trai con gái rồi.

Yến Thanh Ca thoáng trầm mặc, suýt nữa thì buột miệng nói ra thân phận của Viêm Uyển Nhi. Trước mặt người nhà họ Lạc, sự kiên định mà nàng tự tin mình có, gần như sụp đổ hoàn toàn.